Xuyên việt chi Bức ác thành thánh ~ Chương 35

Chương 35: Phim truyền hình hại ta!!!

—–

Cầm Ma? Lại còn là Tuyệt Tình Cầm Ma?

Thậm chí không cần Vũ Văn Quyết nói tỉ mỉ, Tiêu Nhân chỉ cần nghe bốn chữ này cũng đủ biết vị tiền bối kia nhất định là một vị ma đạo cao thủ có số phận bất hạnh.

Nếu là chính đạo, người đời phần lớn sẽ xưng người nọ bằng mấy danh hiệu dễ nghe như Cầm Thánh, hay Cầm Tiên gì đó.

Tên là Tuyệt Tình, tâm lý có lẽ sẽ hơi bất thường, như vậy cuộc đời nhất định không quá tốt đẹp.

Tiêu Nhân dựa theo lời Vũ Văn Quyết nói để suy luận, không hổ là người hay bị Mạc Vũ Hân kéo tới bắt làm cảnh sát.

Tiêu Nhân vừa nghĩ vừa nghe Vũ Văn Quyết kể, mà sự thật cũng không khác mấy so với dự đoán của hắn.

“… Tuyệt Tình Cầm Ma là một vị nữ tiền bối, cả đời bất hạnh vô cùng. Nàng không được đẹp, ấu niên mất cha, thiếu niên mất mẹ, sau khi kết hôn lại bị trượng phu ghét bỏ đuổi về nhà. Vì vậy nàng liền rời nhà du lịch, lại gặp kỳ ngộ. Đến nay không ai biết nàng làm thế nào học được một thân võ nghệ, nhưng thiên phú của nàng không người có thể sánh bằng. Nàng tự nghĩ ra một bộ cầm pháp, lại dùng một loại vẫn thạch độc đáo tạo thành một cây Thất Tình cầm. Bởi những việc nàng gặp phải trong quá khứ, tính tình của vị nữ tiền bối này rất là kỳ quái, đúng vào lúc đó nàng lại còn bị một kẻ vô sỉ lừa gạt, lợi dụng tình cảm. Khi phát hiện ra nàng liền đại khai sát giới, triệt để bị chính đạo chán ghét. Sau, nàng tự gọi mình là Tuyệt Tình Cầm Ma, hành sự càng ngày càng táo tợn, nam nhân xuất hiện trước mặt nàng hơi chút vô ý liền toi mạng. Rồi sau này thậm chí nàng không thể chịu đựng được những người yêu nhau, đến cuối cùng ngay cả làm sư huynh muội nàng cũng không bỏ qua.” Vũ Văn Quyết thản nhiên nói, “Rốt cục chính đạo kết minh vây công nàng, sau khi Tuyệt Tình Cầm Ma chết, Thất Tình cầm liền thất lạc không biết tung tích.” (Vẫn thạch: thiên thạch O0O).

Vũ Văn Quyết nhẹ nhàng vỗ cầm huyền, hiển nhiên rất là trân trọng nó.

Tiêu Nhân cũng không có hứng thú với cuộc đời của Tuyệt Tình Cầm Ma, ở hiện đại trong phim ảnh tiểu thuyết, còn có mấy câu chuyện về nữ chính nữ phụ càng thảm thiết hơn; chuyện này cũng không có gì mới mẻ. Tiêu Nhân càng hứng thú là cây đàn này.

“Đoạn này là hồng sắc, đoạn ngươi cho ta là lục sắc, vậy còn lại là?” Tiêu Nhân hỏi. (Hồng sắc: màu đỏ).

“Bảy đoạn cầm huyền của Thất Tình cầm lần lượt là xích chanh hoàng lục thanh lam tử, mỗi màu một đoạn.” Vũ Văn Quyết đáp, “Đến nay đã qua trăm năm, không còn ai biết cách tạo ra loại cầm huyền này, cũng không người nào biết nó được tạo thành từ cái gì.” (Hình các màu nà).

Tiêu Nhân cầm lấy cầm huyền từ tay Vũ Văn Quyết, giơ lên trước mặt xem xét tỉ mỉ. Cầm huyền rất mảnh, để trước mặt mới thấy, thì ra nó được bện thành từ nhiều sợi kim chúc ti càng mảnh hơn nữa.

Tiêu Nhân thật ngạc nhiên, không ngờ thời kỳ này lại có thể tạo được sợi kim loại mảnh như vậy, hơn nữa màu sắc mỗi đoạn lại khác nhau. Hắn nghĩ nghĩ, đây là do bên trong có thêm chất liệu gì đó khác biệt, còn nó là thứ gì thì hắn không đoán ra được.

Tiêu Nhân lại trực tiếp cầm lấy vũ khí từ trong tay Vũ Văn Quyết!

Vũ Văn Quyết nhìn vẻ mặt Tiêu Nhân thản nhiên tò mò, thật vô cùng bất đắc dĩ, chẳng lẽ Tiêu Nhân không biết việc này rất nguy hiểm, phạm húy kiêng kỵ hay sao?

Chưa được chủ nhân cho phép, sao lại có thể khinh mạn như vậy không thèm suy nghĩ đã cầm lấy vũ khí của võ giả chứ. (Khinh mạn: vô lễ).

Vũ Văn Quyết biết Tiêu Nhân đôi khi thật không rõ thường thức nên mới không giận hắn, chứ nếu không đã vì vậy mà không vui rồi.

“Công nghệ chế tạo thật khá.” Tiêu Nhân không biết, chỉ lo khen ngợi cầm huyền trên tay.

Vũ Văn Quyết nói giọng bất đắc dĩ: “Hiện nay công nghệ này đã thất truyền.”

“Ừm?” Tiêu Nhân ngẩng đầu nhìn hắn, Vũ Văn Quyết bóp trán.

“Ta nói ngươi a…” Vũ Văn Quyết ấn ấn mi tâm, nói: “Sau này chủ nhân chưa đồng ý thì đừng cầm lấy vũ khí của người ta, như vậy sẽ khiến đối phương khó chịu trong lòng.”

“A?” Tiêu Nhân giật mình, lúc này mới biết hắn phạm điều kiêng kỵ, “Thật xin lỗi! Ta thật không biết.”

“Vũ khí là thứ rất quan trọng đối với người giang hồ, lần sau đừng bất cẩn như vậy.” Vũ Văn Quyết gật đầu, xem như chấp nhận lời giải thích của Tiêu Nhân.

“May thật may thật, cũng may là ngươi.” Tiêu Nhân thở ra, may lần này là Vũ Văn Quyết, bằng không chẳng phải hắn đã bị người ta chặt tay? “Đa tạ!”

Tiêu Nhân ôm quyền.

Vũ Văn Quyết bỗng nhiên cười, cúi đầu run run bả vai.

Ngay cả tiếng cười của Vũ Văn Quyết cũng rất trầm thấp, nhưng mà Tiêu Nhân chẳng hiểu sao tự nhiên hắn lại bật cười.

Vũ Văn Quyết hả hê cười đủ, ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Nhân đầy mặt khó chịu: “Xin lỗi… Thật ra lần đó gặp ngươi ta đã muốn nói…”

Vũ Văn Quyết ngẩng đầu, trên mặt còn vương ý cười, mi nhãn như họa, tuấn tú dị thường, lúc này đôi mắt hắn lại ươn ướt, mặt đỏ lên. Dù Tiêu Nhân là người hiện đại, từng nhìn thấy các kiểu mỹ nhân trên mạng Internet cũng bị mỹ sắc của Vũ Văn Quyết rung động.

Thật đúng là yêu nghiệt. Tiêu Nhân thầm nói.

“… Ngươi ôm quyền, ngược tay.” Vũ Văn Quyết nâng tay chùi mắt một cái.

“A?” Tiêu Nhân há hốc mồm, “Ngược?”

Vũ Văn Quyết gật đầu: “Ngược.”

Phim truyền hình hại ta!!! Tiêu Nhân rít gào trong lòng.

Dù da mặt hắn dày, lúc này cũng nhịn không được đỏ lên.

Này beep nó quá nhục!

Tiểu thuyết hắn xem đâu có nói rõ phải ôm quyền thế nào? Mấy bạn nhân vật chính đó không có ai mắc lỗi này hay sao? Điều đó không có khả năng. Tất cả là tại tác giả! Sao tác giả không viết rõ ràng chút.

Tiêu Nhân giận cá chém thớt.

Tiêu Nhân xấu hổ ngồi chồm hỗm trên ải tháp, bất an để hai tay giữa hai chân chà chà.

“Cái kia… Lúc trước ta lớn lên ở vùng hẻo lánh, cho nên không có kiến thức…” Tiêu Nhân nói.

Vũ Văn Quyết nhếch môi, gật đầu.

Tiêu Nhân biết lý do này của hắn không đáng tin, chỗ hẻo lánh cỡ nào cũng không đến mức ngay cả loại lễ nghi dùng hằng ngày cũng lầm lẫn a?

Nhưng mà Tiêu Nhân cũng không có cách giải thích. Hắn thắc mắc, sao nhân vật chính nhà người ta lúc giải thích có đạo lý rõ ràng, tới phiên hắn lại y như nói dối a?!

Vũ Văn Quyết nhếch nhếch miệng, ho nhẹ một tiếng, nhịn cười.

Hắn biết Tiêu Nhân không nói thật, cũng biết hiện tại không phải là lúc tìm tòi nghiên cứu. Nếu Tiêu Nhân đã nói như vậy, hắn liền biết như vậy. Tiêu Nhân ẩn giấu rất nhiều bí mật, hoàn toàn không đơn giản như hắn biểu hiện bên ngoài.

Vũ Văn Quyết rất thích tính cách của Tiêu Nhân, tự nhiên hắn sẽ không đòi hỏi quá nhiều.

Người bình thường nếu gặp một người đầy mình bí mật như vậy, người kia không nói rõ ràng, hai người nhất định sẽ có khoảng cách. Nhưng Vũ Văn Quyết bất đồng, hắn thích tự mình tìm tòi phân tích. Vũ Văn Quyết ngược lại càng thích Tiêu Nhân như vậy.

Từng chút từng chút biết được bí mật của đối phương, chẳng phải thật thú vị, giống như giải đố sao?

Vũ Văn Quyết cong cong mắt, hắng giọng, nói: “Không sao, học là được. Ta dạy ngươi, lại đây, làm theo ta…”

Thái độ của Vũ Văn Quyết ôn hòa thân thiết, lại làm Tiêu Nhân cả người sợ hãi. Gặp một nhân tinh như vậy, hắn cũng không biết là may mắn hay xui xẻo nữa. (Nhân tinh: người biết suy nghĩ, tính toán, khôn khéo, không dễ lừa gạt, biết cách xử sự, cũng không để bản thân bị thiệt thòi).

Một sơ hở to như vậy, rành rành bày ra trước mắt Vũ Văn Quyết, nếu hắn không vạch ra, vậy Tiêu Nhân đương nhiên kiên trì tiếp tục giả ngu.

Vũ Văn Quyết nâng một bàn tay, đặt lên tay còn lại, làm ra tư thế ôm quyền.

Tiêu Nhân cẩn thận xem, quả thật, vị trí hai tay hoàn toàn ngược so với lúc nãy hắn làm.

Không chỉ ngược, còn có vài chỗ nho nhỏ không giống.

Tiêu Nhân vươn hai tay, bắt chước làm theo. Tay trái hắn áp lên tay phải, để trước ngực, tay trái hoàn toàn bao tay phải lại, hai lòng bàn tay dính lại với nhau.

Tập tính văn nhân của Vũ Văn Quyết trỗi lên, hắn nhìn Tiêu Nhân làm động tác qua loa, không hài lòng nhíu mày.

Hắn chống người, lướt qua bàn cờ giữa hai người, trực tiếp cầm hai tay Tiêu Nhân.

Nội lực của Vũ Văn Quyết là lạnh, nhưng tay hắn lại ấm áp.

“Ngươi phải làm như vậy, ngón tay này phải thu vào trong, bàn tay bên này phải xiết chặt, lòng bàn tay trái phải đặt khít lên trên bề mặt tay phải.” Vũ Văn Quyết thần thái nghiêm túc lấy tay hắn nắm tay Tiêu Nhân, kéo một bàn tay khác của Tiêu Nhân, đặt lên trên.

Tiêu Nhân cúi đầu sát vào bốn bàn tay đang nắm chặt, hắn sợ lại tái phạm sai lầm thảm thiết này, thậm chí còn nghiêng đầu sang bên nhìn tư thế tay mình bên dưới tay của Vũ Văn Quyết, để chắc chắn nhớ kỹ.

Bởi vì Tiêu Nhân cúi sát vào, đầu của hai người dựa gần đến nỗi có thể cảm giác được hơi thở của nhau.

Vũ Văn Quyết từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ quá mức gần gũi với người nào như thế này, dù là sư phó của hắn cũng không.

Trải nghiệm thật mới mẻ, cũng không chán ghét.

Bởi vì Tiêu Nhân thân cận, Vũ Văn Quyết cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Hắn ra vẻ bình tĩnh, trầm ổn sửa đúng động tác tay cho Tiêu Nhân, rồi buông ra.

“Là như vậy đó.” Vũ Văn Quyết nhìn nhìn, gật gật đầu, vừa lòng.

“Đa tạ ngươi, A Quyết!” Tiêu Nhân cười híp mắt, trịnh trọng dùng hai tay đang ôm quyền bái bái hắn.

“Không có chi.” Vũ Văn Quyết ngồi lại vị trí của mình, nghiêng người tựa vào gối.

Tiêu Nhân học được cách ôm quyền chính xác, vui vẻ, hắn thả lỏng người nghiêng ngã sang một bên, dựa vào cạnh của ải tháp.

“Nói tiếp lúc nãy, sao cây đàn kia lại rơi vào tay ngươi?” Tiêu Nhân cảm giác bầu không khí lúc này thích hợp, tự nhiên muốn tiếp tục nói chuyện phiếm với Vũ Văn Quyết.

“Cây đàn kia, là vào dịp sinh nhật của ta, một vị trưởng bối đưa cho ta.” Hắn nói.

Kỳ thật cây đàn kia là do một vị trưởng lão tặng hắn nhân dịp sinh nhật mười hai tuổi. Vũ Văn Quyết nhẹ nhàng bâng quơ sơ lược thân phận của người nọ, cùng với thời gian địa điểm.

“Khi ấy ngươi đã biết đó là Thất Tình cầm?” Tiêu Nhân tò mò hỏi.

“Không phải, nói tới cũng là duyên phận, lúc trước cầm huyền bị ngụy trang, căn bản nhìn không thấy có gì bất thường. Sau này ta phát hiện thanh âm cầm huyền phát ra rất là đặc biệt, cho nên mới phá giải bí mật của nó.” Vũ Văn Quyết híp mắt, xa xôi hồi tưởng lại phát hiện năm đó.

“Bí mật gì?” Ánh mắt Tiêu Nhân sáng rực lên.

“Cầm huyền của chiếc đàn kia rất dài, xa xa không chỉ dài như bề ngoài của nó.” Vũ Văn Quyết nói một câu liền thuyết minh bí mật của chiếc đàn, “Toàn bộ cầm huyền còn lại được giấu trong thân đàn. Tuyệt kỹ thành danh của Tuyệt Tình Cầm Ma chính là mỗi đoạn cầm huyền của Thất Tình cầm tương ứng với một chiêu thức võ công. Khi đối địch, nàng sẽ ôm đàn rút ra một đoạn cầm huyền. Loại công pháp này rất hiếm thấy, cũng bị rất nhiều người chính đạo kiêng kỵ, bởi vì không biết cầm huyền của nàng dài như vậy, có thể đả thương người từ xa.”

“Cho nên lúc đó mọi người không ai biết cầm huyền giấu trong thân đàn?” Tiêu Nhân như có chút đăm chiêu.

“Đúng vậy.” Vũ Văn Quyết gật đầu, “Chiêu thức của nàng cũng giấu trong thân đàn.”

“Ngươi học?” Tiêu Nhân ngồi thẳng thân người.

“Học, nhưng mà ta cũng không muốn ôm đàn đi đường, cho nên chỉ là lấy cầm huyền ra.” Vũ Văn Quyết nói.

Trên thực tế vì hắn chủ tu U Minh chưởng pháp, lấy cầm huyền làm vũ khí cũng chỉ vì đột kích bất ngờ, ngẫu nhiên sử dụng mà thôi. Trên giang hồ người nào thấy hắn sử dụng cầm huyền làm vũ khí đều đã trực tiếp trở thành người chết.

Tiêu Nhân gật gật đầu.

Vũ Văn Quyết nói tới đây đột nhiên nghĩ nghĩ, hắn dùng hai tay cầm lấy cầm huyền, “Hay là ta biểu diễn chiêu pháp cho ngươi xem?”

“Tốt a!” Tiêu Nhân hưng phấn đáp.

—–

Tác giả: Thuần khiết nắm nắm tay~ o(* ̄▽ ̄*)ゞ

—–

Ami: Pink ngập mặt~ Tim hồng bay tùm lum  ~(‾▿‾~).

Advertisement

8 comments on “Xuyên việt chi Bức ác thành thánh ~ Chương 35

  1. *Cảm động cầm đồ mài răng, rưng rưng hêm nói nên lời* Tiểu sinh cầm tinh con chuột, mều tinh Nyamy quan tâm đến tiểu sinh như vậy, thiệt hêm lời nào diễn tả nổi cảm xúc ý mà (ಥ⌣ಥ)

    Ni? Ai là Sat cơ? Cái gì Sat ó? ÒωÓ Hêm biết hêm biết nha, cái cây huynh, huynh có biết ai không? Huynh cũng không à? À, vậy chúng ta đi ngủ thôi, khuya ùi, Oyasumi mều tinh~
    *Giựt bắp* *Bay đi mất*

  2. đọc cái này thấy bổ não lắm á , mấy cái tác giả nói ra mới biết nó có mờ ám , ko thì mấy thứ đó ai nghĩ là mờ ám, hai bợn thiệt là triệt để ” chong sáng ” nha~ **khóc**

Emoticons: ( •̀ω•́ )σ | ( ಠ ಠ ) | (´Д`) | (ノಠ益ಠ)ノ | (ಥ⌣ಥ) | (ÒωÓ) | (,,◕ ⋏ ◕,,) | ლಠ益ಠ)ლ | ヾ(@゜∇゜@)ノ | ₍₍ ◝(・ω・)◟ ⁾⁾ | (ノÒωÓ)ノ | ~(‾▿‾~) | (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚ | (;*´Д`)ノ | ヘ(;´Д`ヘ) |(*´▽`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s